Ông mở cặp mắt già nua của mình ra, nhìn ba vị cổ tiên trước mặt, thở dài nói: “Đây là sinh mệnh cuối cùng của ta. Chân Long Thiên Thủy cũng không có tác dụng quá nhiều, một cân là đủ, nhiều hơn nữa chính là lãng phí. Ta cảm giác được có người đang sử dụng phương pháp luyện cổ Nhân Như Long của ta. Ta ngửi được hương vị vận mệnh, cho nên không thể không tỉnh lại.”
“Ngài... ngày là Long Công?” Tử Vi Tiên Tử mở to mắt, cứng lưỡi nói.
“Hổ thẹn, chính là lão hủ.”
Trong mơ mơ màng màng, Triệu Liên Vân được đưa đến một mật thất không lớn.
“Đây là nơi nào?” Nàng mở hai mắt nhìn chung quanh.
Mật thất này rất yên tĩnh, có một sự tĩnh mịch sâu đến tận xương tủy, dường như xuyên qua thật sâu từng viên gạch, từng tấc đất trên vách tường.
Mật thất không sáng. Một sự ảm đạm. Ánh nến như tơ như lụa quấn quanh bên trong, miễn cưỡng để Triệu Liên Vân nhìn thấy.
Đến gần, nàng phát hiện người phát ra âm thanh là một người rất lớn tuổi.
Bà chính là Thái thượng đại trưởng lão Linh Duyên Trai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
