Đương nhiên, Phương Nguyên cũng có khả năng phán đoán sai, nhưng có thể khiến cho ánh mắt của hắn nhìn nhận sai lầm, trong toàn bộ năm vực chỉ sợ không có mấy ai.
Bạch Thỏ cô nương đích thật là đang khẩn trương.
Nàng ta khẩn trương đến mức toàn thân run nhẹ, tim đập thình thịch.
Ngoài ra, trong lòng của nàng còn xấu hổ, giận dữ không thể tưởng tượng được.
“Ta… ta lại đi làm mấy chuyện này? Vì sao ta lại làm mấy chuyện này chứ? Dùng sắc để dụ một người đàn ông xa lạ.”
Bạch Thỏ cô nương cảm thấy rất kỳ quái. Đây không phải bản tính của nàng.
Trước đó, nàng chỉ là một tán tu thuần túy, không tranh quyền thế, vui sướng tu luyện. Nếu ai nói với nàng, nàng sẽ làm ra chuyện như ngày hôm nay, nàng nhất định sẽ là địch với kẻ đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
