Toàn thân Bạch Tình Tiên Tử đổ mồ hôi lạnh.
“Là thiếp lỗ mãng rồi.” Bà rất nhanh tỉnh táo lại, sau đó bình tĩnh suy nghĩ tại sao mình lại phạm sai lầm như thế.
“Việc này liên quan đến Hoàng nhi, ta vì quá thương con mà loạn. Không, còn có một điểm nữa, bởi vì ta thăng lên thất chuyển, lại có tiên cổ thất chuyển. Có vẻ trước đó tâm trạng của ta đã có sự thay đổi. Tổn hại trong Chính đạo, không phải chỉ nhìn tu vi và quyền cước. Hôm nay, nếu không nhờ phu quân nhắc nhở, ta suýt chút nữa đã phạm sai lầm lớn rồi.”
Nghĩ đến đây, Bạch Tình Tiên Tử không khỏi nhìn về phía Phượng Cửu Ca.
Trong lòng bà dâng lên một cảm giác an toàn vô cùng. Mặc dù Phượng Cửu Ca xuất thân Ma đạo, nhưng mấy năm gần đây, ông ở trong môn phái cũng không phải dựa vào nắm đấm mà nói chuyện. Thủ đoạn Chính trị cũng áp đảo bà. Nếu không phải như thế, làm sao có được sự huy hoàng của Phượng phái ngày nay?
“Phu quân đã có thể nhìn ra được cạm bẫy của Từ Hạo, vậy thiếp xin giao việc này cho chàng.” Bạch Tình Tiên Tử bí mật truyền âm, bên trong giọng nói để lộ sự ngọt ngào.
Phượng Cửu Ca không nói, chỉ ngẩng đầu nhìn trời.
“Vậy mà cũng không mắc lừa.” Từ Hạo vốn còn chờ mong có người nhảy ra, nhưng không ai phản đối y, ngay cả Phượng Cửu Ca cũng giữ im lặng. Điều này khiến cho Từ Hạo có chút đáng tiếc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
