Người này giống như mới đôi tám, mặc chiếc váy màu xanh, không che giấu được dáng người yểu điệu của nàng ta. Da thịt nàng ta non mịn như tuyết, đôi lông mi dày che lấp đôi mắt thanh tịnh như nước.
Nàng là kiêu ngạo của Kiều gia thế hệ này, là thiên tài quật khởi, là hy vọng tương lai, đồng thời là một trong tam đại tiên tử Nam Cương, Kiều Ti Liễu.
Thái thượng đại trưởng lão Kiều gia mỉm cười: “Liễu nhi, đây là nguyên nhân ta tìm ngươi để nói chuyện. Chúng ta muốn tiếp tục kết thông gia với Vũ gia.”
Cơ thể mềm mại của Kiều Ti Liễu run lên: “Con hiểu rồi. Con nguyện ý vì gia tộc mà cống hiến một phần sức mạnh của mình.”
“Rất tốt, gia tộc không uổng công bồi dưỡng con.” Thái thượng đại trưởng lão Kiều gia vui mừng nói.
“Chỉ là nếu như con thông gia với Vũ Dung, chỉ sợ sẽ không chịu nổi đối phương. Bây giờ ông ta đã là cổ tiên bát chuyển, lại còn chấp chưởng quyền hành Vũ gia…” Kiều Ti Liễu do dự nói.
“Vũ Di Hải?”
“Không sai, mấy ngày trước hắn đã chủ động tìm đến cửa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
