Cùng lúc đó, một âm thanh khác cũng điên cuồng gào thét :”Vậy ngươi nói cho ta biết, sao Liễu Quán Nhất không tham gia đại hội huyết chiến đi, chạy đến chỗ chúng ta làm gì? Hắn phá vỡ cổ trận phòng ngự của Lưu gia, ác ý rõ ràng như thế, còn có thể muốn làm gì?”
Nhưng trả lời y không phải là Phương Nguyên mà là một luồng long tức.
Long tức của Kiếm Giao thượng cổ đã được dung hợp tiên cổ Long Tức thất chuyển, tốc độ nhanh chóng vô cùng.
Nửa người trên của Lưu Dũng bay thẳng.
Máu tươi phun ra ngoài, rơi xuống thi cốt màu trắng bên dưới, thể hiện rõ sự bi ai và thê lương của kẻ yếu.
Sau đó, hai nửa cơ thể đều rơi xuống mặt đất, gương mặt vẫn còn ngưng lại biểu hiện trước khi chết, cặp mắt vẫn còn mở to đến căng tròn.
“Hạng người vô năng. Nhưng cũng không có gì lạ. Gia tộc hoàng kim hùng cứ nhiều năm, nội bộ không thể tránh khỏi việc xuất hiện những phần tử mục nát, cũng giống như mười đại cổ phái Trung Châu.” Phương Nguyên nhận xét.
Cây cối càng lớn, cành lá càng rậm rạp, lại càng khó tránh khỏi việc trộn lẫn những rễ lá héo úa bên trong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
