Gia Luật Quần Tinh khoát tay với Gia Luật Khôi Hoằng, sau đó quay lại nhìn Phương Nguyên, nở nụ cười: “Các hạ khó có lúc xuống sân khiêu chiến, ta sao có thể tránh chiến mà chạy chứ? Chỉ là ta đã ác chiến năm trận, cần nghỉ ngơi một phen.”
Yêu cầu như vậy là quá hợp tình hợp lý.
Phương Nguyên mỉm cười. Gia Luật Quần Tinh đúng là rất tỉnh táo. Hắn cũng không trông cậy việc dựa vào ngôn ngữ để chọc giận những cổ tiên có lý trí như Gia Luật Quần Tinh.
Trên thực tế, hắn cố ý càn quấy như vậy đã đạt được mục đích của mình.
Cho nên, hắn đồng ý: “Cứ việc nghỉ ngơi đi. Cho ngươi hai ba ngày. Hai ba ngày không đủ thì hai ba năm, ha ha ha.”
Tiên nguyên tiêu hao không nhiều, còn có rất nhiều tiên nguyên dự trữ. Tu hành nửa canh giờ chủ yếu là bù lại tinh thần. Đối với phương diện này, gã cũng có chút thủ pháp độc đáo. Sau nửa canh giờ, gã có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh phong.
Đến lúc đó, gã nhất định sẽ khiến cho tên Liễu Quán Nhất này nếm đủ sự lợi hại của gã.
Trong nửa canh giờ, các cổ tiên đều có vẻ bồn chồn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
