Ba người nghỉ ngơi một chút, vừa đi vừa nghỉ. Đoạn đường ngắn nhưng bọn họ mất một nén hương mới đi xong.
Cuối cùng, bọn họ đến trước mặt một khối đá.
“Lại có người mới?” Tảng đá bỗng nhiên lên tiếng, một làn khói bốc lên sau núi, sau đó tiêu tán.
Phương Nguyên à trong lòng một tiếng: “Thì ra người này chính là Bí Mưu Nhân.”
Nhưng ngoài mặt hắn lại làm như lần đầu tiên nghe đến cái tên này, vội hành lễ: “Xin chào, tại hạ Biến Hóa đạo Liễu Quán Nhất.”
Một ngày sau.
“Liễu huynh, Sở huynh, các người đến rồi đi ngay, không ở thêm mấy ngày nữa sao?” Tại tầng cao nhất của động Phong Ma, Bất Thị Tiên giữ khách.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
