Đôi mắt ưng đen như mực bắn ra tinh mang, miệng ưng chọc đến. Dưới mỏ ưng cứng rắn, thiên tinh trở nên yếu ớt như bã đậu, bị tiểu ưng nhẹ nhàng mổ một cái, một ngụm nuốt vào trong bụng.
Tiểu ưng cực kỳ tin tưởng Phương Nguyên. Đối với thiên tinh trong tay Phương Nguyên, nó không chút do dự ăn sạch.
Ăn sáu cây thiên tinh xong, lúc này nó mới thỏa mãn dừng lại.
Cái bụng nhỏ căng phồng lên, tiểu ưng biến thành một cái ghế tròn, ngồi xuống đất, đôi cánh nhỏ không ngừng vỗ bụng của mình, diện mạo rất ngây thơ.
“Ăn no quá sao?” Phương Nguyên mỉm cười, ngồi xuống dựa vào tiểu ưng.
Tiểu ưng cảm nhận được cảm giác an toàn, buông xuống tất cả đề phòng, hai mắt khép kín, nghiêng đầu một cái đã dựa vào đùi Phương Nguyên, chìm vào giấc ngủ.
Phương Nguyên vươn tay vuốt ve bộ lông của tiểu ưng.
Nó vừa mới ra đời, bộ lông có màu vàng nhạt, vô cùng mềm mại, cộng thêm nhiệt độ ấm áp của cơ thể, xúc cảm vô cùng tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
