Toàn thân Bạch Ngưng Băng dày đặc vết thương, hơi thở dồn dập, dáng vẻ nhếch nhác.
Khi Phương Nguyên đuổi đến, hai người đều sững sờ trong chốc lát.
Số phận này quả là trò đùa kỳ diệu. Trước đây một khắc, hai người họ còn là kẻ thù một mất một còn, mong muốn dồn đối phương vào chỗ chết, nhưng hiện tại, bọn họ lại cần bắt tay hợp tác mới có cơ hội sống sót.
Hợp tác với Bạch Ngưng Băng ư?
Trên thế giới này tuyệt đối không kẻ địch nào là mãi mãi, hợp tác với Bạch Ngưng Băng cũng là có cơ sở, nhưng phải mở miệng thế nào mới có thể thuyết phục y đây?
"Ha ha ha, Phương Nguyên, không ngờ lại là ngươi!" Bạch Ngưng Băng mở miệng trước, cười ha hả, giọng điệu cương quyết, "Vậy thì ngươi cùng chết một chỗ với ta đi, có thể chôn xác cùng ngươi, cuộc đời ngươi và ta kết thúc cũng đủ lý thú!"
"Lý thú sao?" Phương Nguyên suy xét, mỉm cười chầm chậm đi về phía Bạch Ngưng Băng.
Điện lang xung quanh kéo đến, Phương Nguyên vung tay, Cự Xỉ Kim Ngô rít gào, đập chết hai ba con điện lang ngay tại chỗ rồi vung bay xác ra ngoài.
Từ lúc chiến đấu đến bây giờ, hai hàng răng cưa của Cự Xỉ Kim Ngô đã hư hại hết hơn một nửa, khả năng cắt mài đã giảm đi nhiều, chỉ có thể dùng để đập bay điện lang.
"Trong vòng rình rập của đàn sói nơi này, chúng ta lại một trận kịch chiến sống chết không phải càng thú vị hơn sao?" Phương Nguyên chầm chậm đến gần Bạch Ngưng Băng, khoé miệng nở một nụ cười tàn ác.
Mí mắt Bạch Ngưng Băng không khỏi run giật, y thật không ngờ Phương Nguyên còn cường thế hơn cả y.
Nhưng mà điều này lại đúng ý của y. Nếu như thái độ Phương Nguyên mềm mỏng, vì sống sót mà muốn hợp tác với y chạy thoát thân thì y ngược lại sẽ kinh thường Phương Nguyên, thậm chí cảm thấy nhục nhã, động thủ muốn giết Phương Nguyên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
