Sau đó, nàng kinh hô lên: “Ồ, có nhiều người tí hon như vậy sao?”
Nàng nhìn thấy bên trong có rất nhiều người tí hon sinh sống cùng một chỗ.
Bọn chúng xây dựng rất nhiều phòng sát cạnh nhau, có chợ, có hoa cỏ, cuộc sống rất vui vẻ, hòa thuận.
Đám người tí hon đáy giếng cùng hét lên kinh ngạc.
“Tại sao trời lại tối xuống rồi? Nhanh như vậy đã đến buổi tối sao?”
“Không thấy mưa, không thấy sấm sét.”
Đám người tí hon hỗn loạn bên dưới, bàn tán ầm ĩ, cả thị trấn đều cộng hưởng với nhau.
“Nơi này có người nhà của ngươi sao? Vì sao ngươi lại chạy ra ngoài mà không sống cùng bọn họ?” Sâm Hải Luân Hồi hỏi.
Người tí hon bi thương nhớ lại: “Ta nói cho bọn họ biết thật ra thế giới mà chúng ta sinh hoạt chẳng qua chỉ là một cái giếng mà thôi. Thế giới bên ngoài rất rộng lớn. Nhưng bọn họ không tin, cho rằng ta hồ ngôn loạn ngữ.”
“Ta lại nói cho bọn họ biết, thật ra ngọn núi của chúng ta chỉ là một mô đất rất nhỏ. Nhưng bọn họ không tin. Bọn họ cảm thấy đó là ngọn núi cao nhất. Bọn họ bảo ta đừng tung tin đồn nhảm nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.