“Tốt, cứ như vậy, để ta xem ngươi trốn nơi nào.” Một cổ tiên thất chuyển khác gào lên, trực tiếp phóng theo Phương Nguyên.
Tốc độ của người này cũng rất nhanh.
Trong khoảnh khắc, gã đã vọt đến trước mắt Phương Nguyên.
Phương Nguyên nhận ra người này, chính là người đã bắn thương về phía hắn lúc trước.
Con ngươi Phương Nguyên hơi co lại, nhìn thấy trên người mình không biết từ lúc nào đã bao trùm một tầng mây mỏng.
Chính nó đã cản trở tốc độ của hắn.
Cổ tiên thất chuyển bên kia dường như cũng nhận ra được tốc độ của Phương Nguyên đang bị chậm lại.
“Nếu để cho ngươi tiến thoái tự nhiên, chẳng phải để lộ ta vô năng sao?” Cổ tiên thao túng sát chiêu chiến trường chắp tay trước ngực, chăm chú nhìn chiến cuộc đằng xa.
Phương Nguyên bị địch nhân tiếp cận, không thể làm gì, đành phải kiên trì nghênh chiến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
