“Tỷ tỷ, muội vừa mới luyện thành chiêu Trung Ẩn.” Trần Nhạc vui mừng nói với Trần Uyển Vân.
“Thật sao?” Trần Uyển Vân nghe xong, cảm thấy vui vẻ, nhìn Trần Nhạc nói: “Xem ra Nhạc nhi nhà chúng ta đã biết cố gắng rồi. Để ta đoán xem, là ai đã khiến cho Nhạc nhi chuyên cần khổ luyện như thế?”
Trần Uyển Vân làm bộ suy nghĩ một chút, tiếp tục nói: “Ừm… ta cảm thấy người kia chắc họ Hắc, tên chỉ có một chữ…”
Còn chưa nói xong, Trần Uyển Vân đã bị Trần Nhạc cắt ngang: “Tỷ tỷ, đừng làm rộn. Chỉ là người ta vốn rất cố gắng, có được hay không.”
“Thật sao?” Trần Uyển Vân mỉm cười nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Trần Nhạc, thầm nghĩ: “Mặc dù Nhạc nhi trẻ người non dạ, được mọi người yêu mến, nhưng cũng biết Hắc Thành ưu tú, cho nên mới cố gắng tiến bộ như vậy. Ta vốn còn muốn nhắc nhở muội ấy, xem ra là ta đã quá lo rồi.”
Trần Nhạc đột nhiên lui về phía sau một bước, biến mất ngay trước mặt Trần Uyển Vân.
“Tỷ tỷ, nếu muội dùng Trung Ẩn, tỷ có thể cảm nhận được không? Hì hì, bây giờ tỷ có biết muội đang ở đâu không?” Chợt bên tai Trần Uyển Vân truyền đến âm thanh của Trần Nhạc.
“Muội đấy, cẩn thận tinh nghịch quá sẽ không gả ra ngoài được.” Trần Uyển Vân bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy bước ra khỏi đại điện nghênh đón Trần Xích Lão Tiên.
Phương Nguyên có Gặp Mặt Từng Quen Biết, Trần Uyển Vân, Trần Nhạc tất nhiên nhìn không ra diện mạo thật của hắn. Nhưng Phương Nguyên cũng không có sát chiêu trinh sát ưu tú, nhìn không ra được Trần Nhạc đang ẩn tàng. Trên thực tế, cho dù hắn có sát chiêu, hắn cũng không thể sử dụng được vào lúc này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
