Cổ Nguyệt Định Tông được khen lập tức lòng dạ nở hoa, vội vàng đứng lên, từ trong ngực móc ra một túi tiền.
Trong túi tiền tất nhiên là nhét đầy nguyên thạch.
Y khom lưng cười nịnh nọt: "Hôm nay nghe đại nhân chỉ bảo một phen, thật sự làm tiểu nhân vạch mây thấy trời quang, có thu hoạch thật lớn. Lễ mọn nhỏ nhoi này, coi như là biểu lộ đôi chút lòng cảm kích của tiểu nhân."
Y đầy miệng toàn lời nói hươu nói vượn, từ lúc tiệc rượu bắt đầu, y vẫn một mực nịnh hót, nào có xin chỉ giáo gì về tu hành.
Nhưng mọi người lại làm như thể chuyện này thật sự xảy ra, lớn tiếng ồn ào, thúc giục Phương Nguyên gia lão nhận lấy.
Phương Nguyên cũng không từ chối, mỉm mỉm cười, thản nhiên nhận lấy túi tiền vào tay.
Ngay sau đó là người thứ hai, người thứ ba, cả đám bắt đầu tặng lễ, đều là nguyên thạch!
"Không dám, không dám."
Phương Nguyên híp mắt, mặt mỉm cười, nhận lấy của từng người một.
Mấy chục túi nguyên thạch Phương Nguyên không thể cầm hết, Cổ Nguyệt Định Tông nhìn thấy, lập tức thân thiết mà gọi mấy tên gia nô đứng phía sau cầm thay Phương Nguyên.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi này, Phương Nguyên đã thu gần vạn khối nguyên thạch!
Sau cùng, Phương Nguyên thong dong đứng lên, lại lần nữa nâng ly rượu lên: "Tương phùng tức là hữu duyên, phần tình cảm bạn học này, chúng ta khắc ghi trong lòng, đáng giá uống thêm một chén."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

