Phương Nguyên chậm rãi thu lại vẻ cảm động. Hắn xoay người đứng trước tấm bia đá, đối mặt với quần tiên động thiên, trực tiếp hỏi: “Như vậy, không biết tại hạ phải làm thế nào mới có thể thu hoạch được sự ủng hộ của các vị?”
Không ngoài dự liệu của Phương Nguyên, câu trả lời cho hắn là một sự im lặng.
Chỉ là ánh mắt bọn họ nhìn Phương Nguyên đã có sự thay đổi.
Trước kia là cẩn thận từng li từng tý, tận lực phát ra thiện ý, che giấu ác ý. Hiện tại ánh mắt lại mang theo sự xa lánh, cất giấu suy tính.
Phương Nguyên cũng không nôn nóng, đứng tại chỗ, ung dung chờ đợi câu trả lời của bọn họ.
Im lặng một hồi, với tư cách là cổ tiên già nhất, Trần Xích rốt cuộc không chịu nổi, tằng hắng một cái: ‘Chuyện hôm nay thật sự phát sinh quá nhanh, khiến cho người ta vội vàng không kịp chuẩn bị. Haiz, có lẽ là do lớn tuổi rồi, suy nghĩ nan đề này cũng khiến cho lão hủ hoa mắt váng đầu, nhất thời không tiếp thu nổi. Nghĩ đến thượng tiên lặn lội đường xa đến đây, hẳn đã mệt lắm rồi. Chi bằng nghỉ ngơi trước, ổn định tinh thần, sau đó thương thảo lại cũng không muộn mà.”
“Lão hồ ly này.” Phương Nguyên cười lạnh trong lòng.
Nhưng Trần Xích Lão Tiên lại được các cổ tiên còn lại ủng hộ rất lớn, từng tiếng phụ họa vang lên không dứt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.