“Bái kiến? Bái kiến cái gì?” Toàn thân Phùng quân run lên, hét lên: “Không cần biết hắn là ai? Dựa vào cái gì lại muốn chúng ta bái kiến hắn? Chúng ta cũng là hậu nhân Hắc gia, cũng là huyết mạch Hắc gia. Chẳng lẽ vì tổ tiên có tội, từ đầu đến cuối phải quỳ dưới bổn gia sao?”
Chu Mẫn lập tức khuyên: “Nhị ca, lời này của huynh rất có lý, tam muội đồng ý. Mặc dù việc này rất đột nhiên, nhưng còn chưa đến mức không thể ngăn cản. Dựa theo quy củ trên tấm bia, người thừa kế bổn gia xuất hiện, nhưng đã vượt qua thời hạn. Muốn kế thừa chân truyền Hắc Phàm còn cần thông qua khảo nghiệm. Mặc kệ chúng ta muốn làm khó hắn hay không, vẫn là thiên linh trấn áp. Hiện tại chúng ta phải bình tĩnh lại.”
Phùng Quân được nhắc nhở, lập tức tỉnh táo lại: ‘Tam muội nói không sai, chúng ta vẫn còn cơ hội. Nào, chúng ta đến đó, không được để lộ sơ hở. Ta ngược lại muốn xem xem, rốt cuộc người thừa kế là thần thánh phương nào, có phải ba đầu sáu tay hay không? Hừ.”
….
Cái chuông bằng đồng thau lơ lửng trước mặt Phương Nguyên. Sau khi vang lên mười tiếng thì không còn tiếng động gì nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.