“Cẩn thận, đây là chiêu bài sát chiêu của Bì Thủy Hàn, Lưu Xuyên.” Một vị cổ tiên lục chuyển Hắc gia mở miệng la lên.
Hắc Thiết Sinh cười nhẹ. Gã và Bì Thủy Hàn cũng có cừu hận, cho nên Bì Thủy Hàn tấn công gã, gã cũng không cảm thấy kỳ quái.
“Bại tướng dưới tay, cần chi phải mạnh miệng?” Hai mắt Hắc Thiết Sinh bắn ra u mang, thân hình bất động.
Sương trắng lưu xuyên nhanh chóng bị nhiễm một lớp nước đen. Sau mấy hơi thở thì tan rã.
Bì Thủy Hàn kêu lên một tiếng đau đớn, phun ra một ngụm máu tươi, từ không trung rơi xuống.
“Quần địch đang vây quanh, liên tiếp thôi động sát chiêu không tốt đâu.” Một bóng người đột nhiên xuất hiện đằng sau Hắc Thiết Sinh.
Là Hoàng Địa.
Vị cổ tiên Ma đạo thất chuyển này đã liên lạc với các cổ tiên Ma đạo khác, vượt lên trước tiến vào phúc địa Thiết Ưng, khiến Chính đạo mất đi ưu thế tiên cơ.
Lão ta đã kiếm được bồn đầy bát, lúc này đang quan sát nhằm chiếm tiện nghi, đột nhiên ra tay chém xuống đầu Hắc Thiết Sinh.
Hắc Thiết Sinh không động đậy, cũng không quay đầu nhìn, chỉ vung tay áo lên.
Lập tức ám quang như nước thủy triều, bành trướng dọa người, cuốn Hoàng Địa bay đi thật xa.
Hoàng Địa không dễ dàng từ trong hắc triều thoát ra ngoài, gương mặt tràn ngập kinh sợ. Thất khiếu lão ta chảy máu đen, không thèm quay đầu lại, trốn vào bên trong, biến mất không thấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
