“Trúng độc rồi.” Sau khi ý thức được điều này, Hà Nhược Tiên Tử vội vàng thôi động cổ trùng chữa thương.
Lão cười cạc cạc một cách quái dị, tử khí quanh quẩn bên cạnh. Sau khi lấy ba con Thiết Quan Ưng xong, ánh mắt ngập tà của lão liếc nhìn sang Hà Nhược Tiên Tử.
Trong lòng Hà Nhược Tiên Tử lập tức run lên, cảm thấy lạnh thấu xương.
“Hắc hắc, tiểu cô nương, ngươi cũng đến đây với lão phu đi.” Thi Độc Lão Quái thổi một luồng hơi về phía Hà Nhược Tiên Tử.
Hà Nhược Tiên Tử vừa mới ngăn chặn được chất độc trong người, lại bị Thi Độc Lão Quái thổi hơi độc ở một khoảng cách như thế, lập tức mất đi khống chế, trong nháy mắt bủn rủn tay chân, rơi xuống.
“Ta quá tham rồi, một lòng muốn thu được càng nhiều Thiết Quan Ưng càng tốt, phần lớn lực chú ý đều tập trung trên người Thiết Quan Ưng. Kết quả bị Thi Độc Lão Quái ám toán.” Mắt thấy sắp rơi vào tay Thi Độc Lão Quái, trong lòng Hà Nhược Tiên Tử cảm thấy tuyệt vọng vô cùng.
Đúng lúc này, một luồng kiếm quang bay đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
