Cổ Nguyệt Dược Cơ đã từng muốn có Cửu Diệp Sinh Cơ Thảo trong tay Phương Nguyên, vì vậy mà lợi dụng chức quyền, thiết lập ra chính sách giao nộp Cửu Diệp Sinh Cơ Thảo lên trên.
Nhưng Phương Nguyên thăng cấp tam chuyển, trở thành gia lão, làm ra một đòn phản công mạnh mẽ, chọc tức Cổ Nguyệt Dược Cơ đến bất tỉnh ngay tại chỗ, làm cho Cổ Nguyệt Xích Chung lên nắm quyền.
Cổ Nguyệt Xích Chung tân quan nhậm chức đốt đuốc ba cây*, lúc này ông ta chủ động tìm đến Phương Nguyên thì chính là muốn thuyết phục Phương Nguyên nộp Cửu Diệp Sinh Cơ Thảo lên trên.
(*) Thành ngữ của tiếng Trung, ý chỉ quan lại mới đến nhậm chức, chưa biết tốt hơn người trước hay không nhưng sẽ kiếm hai ba chuyện vẻ vang mà làm để phục chúng, lôi kéo lòng người, giống như đốt ba cây đuốc đi đầu, đây là tục lệ nhậm chức của quan lại ngày xưa, sau dần thành câu cửa miệng.
"Nộp lên trên Cửu Diệp Sinh Cơ Thảo cũng không phải là không thể." Phương Nguyên trầm ngâm một hồi rồi nói.
Có một câu tục ngữ nói rất hay: trước kia là một chuyện, nay là chuyện khác.
Bây giờ đã không giống với ngày trước...
Cổ Nguyệt Dược Cơ từng muốn Phương Nguyên nộp Cửu Diệp Sinh Cơ Thảo lên trên, đó là thượng ngự hạ*, ngươi muốn giao nộp cũng phải giao nộp, không muốn giao nộp cũng phải giao nộp.
(*) Người trên khống chế, bắt buộc người dưới
Tuy rằng Cửu Diệp Sinh Cơ Thảo quý giá, nhưng chỉ cần ra giá hợp lý thì sao lại không thể bán?
Cái gọi là cổ trùng chẳng qua cũng chỉ là công cụ, là thủ đoạn để đạt được mục đích trong lòng. Cho dù là Xuân Thu Thiền thì như thế nào? Chỉ cần tình hình thích hợp, bỏ qua nó có thể đổi lấy lợi ích càng lớn hơn, thế thì sao không làm vậy chứ?
Muốn có được thứ gì đó, trước phải học cách buông bỏ.
Phương Nguyên tự nhiên có giác ngộ như vậy, cho nên hắn nhìn về phía Cổ Nguyệt Xích Chung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


