Số lượng tuyết nguyệt càng lúc càng nhiều, bước chân Phương Nguyên dần dần không theo kịp.
Tình thế vô cùng gian nan. Phương Nguyên gần như không nhìn thấy mảy may hy vọng.
Nhưng hắn không hề từ bỏ ý định, vẫn cắn răng kiên trì.
Cuồng phong giống như đang trào phúng hắn không biết tự lượng sức mình.
Tuyết nguyệt treo cao, giống như từng đôi mắt lạnh nhìn con ruồi Phương Nguyên đang phí công giãy chết.
Toàn thân Phương Nguyên đẫm máu, bạch bào đã biến thành huyết bào, máu và mồ hôi bị lãnh quang ngưng tụ thành vụn băng.
Hắn chật vật không chịu nổi. Vốn mái tóc đen bay theo gió cũng bị đứt gãy vô số, hiện tại dài ngắn không đủ, khiến cho Phương Nguyên giống như thằng điên và tên ăn mày kết thành một thể.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.