Bên trong Vân thành, địa linh Lang Gia ngồi ở vị trí chủ vị, nghiến răng nghiến lợi.
Lão cố nén cơn giận, tay cầm chén trà, nhưng nước trà Hồng Hỏa còn chưa vào miệng đã bị lão ném bộp xuống nền gạch.
“Cái tên khốn Phương Nguyên này.” Địa linh Lang Gia bóp chặt tay, nghiến răng kèn kẹt, trong lòng vô cùng không vui.
Nhưng lão cũng cảm nhận được biểu hiện trên mặt Phương Nguyên trước khi rời đi, phẫn nộ trong lòng cũng vì thế mà giảm đi một chút.
“Phương Nguyên ơi Phương Nguyên, có lẽ ngươi có quá nhiều việc, khắc khổ tu hành, có kế hoạch của riêng mình. Nhưng việc này liên quan đến đại kế phát triển của phái Lang Gia ta, ngươi lại là một thành viên trong đó. Trong thời khắc quan trọng, làm sao ngươi có thể bỏ qua mà không giữ gìn lợi ích của môn phái chứ? Nói cho cùng, ngươi cuối cùng cũng vẫn là người ngoài, không phải cổ tiên người Lông ta.”
Lão sáng lập ra phái Lang Gia, minh ước trong phái chế ước tất cả thành viên. Nhưng minh ước cũng không quy định có thể bức bách thành viên trong phái đi làm nhiệm vụ mà bọn họ không muốn. Đương nhiên, khi phái Lang Gia đứng trước nguy cơ trọng đại, quy định này sẽ không có tác dụng.
Nhưng bây giờ, phái Lang Gia chỉ mới khai phá Thái Khâu, không liên quan đến nguy cơ trọng đại chút nào. Phương Nguyên không muốn, địa linh Lang Gia thật chẳng còn biện pháp gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.