Ở đây, cứ cách một khoảng thời gian sẽ có một đợt sương mù bay đến.
Hồn phách Phương Nguyên tắm rửa trong sương mù, giống như sách vở ngâm trong nước, dần dần lỏng ra.
“Hồn phách càng ngưng thực thì lại càng khó lỏng lẻo. Tu hành ở đây nhiều ngày như vậy, trình độ ngưng thực của hồn phách đã gấp hơn trước mười lần, có thể nói là tiến bộ thần tốc. Nhưng so với U Hồn Ma Tôn vẫn có sự chênh lệch nghiêng trời.” Phương Nguyên âm thầm ước định, khó tránh khỏi lại nghĩ đến tình huống đại chiến núi Nghĩa Thiên.
U Hồn Ma Tôn sáng lập ra Hồn đạo. Mặc dù đã bỏ mình, nhưng hồn phách lưu lại vẫn có được nội tình Hồn đạo đệ nhất thiên hạ.
“Chỉ sợ U Hồn Ma Tôn bước vào cốc Lạc Phách, sương mù này đã không còn tác dụng đối với ông ta.” Tư duy Phương Nguyên phát tán, chợt âm thầm thở dài: “Khi nào ta mới có được tu vi như ông ta nhỉ?”
Nếu Phương Nguyên có được nội tình hồn phách như U Hồn Ma Tôn, nhục tiên tiên cương có cạm bẫy lớn hơn nữa hắn cũng không sợ.
Sương mù tan đi, chợt có gió lạc phách thổi tới.
Hồn phách Phương Nguyên tắm rửa trong gió. Một sợi gió giống như một sợi thép cắt chém hồn phách của hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.