“Ừm, đúng rồi, trên người ta đang có Xuân Thu Thiền, còn có rất nhiều tuyết quái. Mà trên người hai thứ này đều có thiên ý. Mặc dù đã bị giới hạn bên trong thế giới tiên khiếu của ta, nhưng với thiên ý bên ngoài vốn cùng một thể, dường như có thể hô ứng lẫn nhau.”
Phương Nguyên cau mày càng chặt hơn.
Hắn vẫn còn đánh giá thấp uy năng của thiên ý một chút.
Theo lý mà nói, bất kỳ thế giới tiên khiếu nào, mặc kệ phúc địa hay động thiên đều độc lập, không chút liên quan với cửu thiên năm vực bên ngoài. Thiên ý cũng không quản được những gì bên trong tiểu thế giới này.
Nhưng bây giờ Phương Nguyên biết, nếu bên trong tiểu thế giới cũng có thiên ý, như vậy nó có thể hô ứng với thiên ý bên ngoài, giống như nội ứng ngoại hợp.
Dựa vào sự nội ứng ngoại hợp giữa thiên ý với nhau, còn có sức mạnh tiên cổ Ám Độ suy sụp, mặc dù thiên ý tìm không ra vị trí cụ thể của Phương Nguyên, nhưng tạo ra quy mô thú triều thật lớn để tìm Phương Nguyên, sau đó diệt trừ hắn một chút không lưu tình thì vẫn quá dễ dàng.
Nhưng trời không theo ý người.
Hắn vẫn muộn hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.