Thế là Mao Thập Nhị không lộn ngược ra sau nữa.
Mà bộp một tiếng, trực tiếp quỳ xuống trước Phương Nguyên.
Sau khi đứng im mấy hơi thở, gã đứng dậy, phun ra một ngụm máu, không cam lòng nói: “Để ta thử lại một chút.”
Sau mấy lần, một luồng ánh sáng bảo thạch xanh thẳm bỗng nhiên nở rộ trong tay Mao Thập Nhị.
Ánh sáng nhanh chóng khuếch tán, phủ lên mặt đất thành một mặt hồ màu lam.
Nước hồ phun ra ngoài. Một con bò hoang thú chân đạp sóng lớn vọt đến trước mặt Phương Nguyên.
Toàn thân con bò lớn có màu xanh đen, đầu bò vừa nặng vừa lớn, miệng rộng môi dày. Sừng bò đâm nghiêng hai bên, càng lúc càng lớn.
Phần trước ngực của bò rất thoáng đạt, phần bụng cũng rất lớn, nhưng đến phần lưng thì thon thả. Toàn bộ thân hình thể hiện xu thế trước lớn sau nhỏ.
Phần dưới cơ thể và bốn chân đều bao trùm một lớp lông dày đặc, gần như rũ xuống mặt đất. Cái đuôi phía sau vừa thô vừa lớn, chẳng khác nào cái chổi màu nâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.