Không có truyền thừa, nếu cảnh giới cao siêu, có thể giấy trắng vẽ tranh, sửa cũ thành mới. Chỉ là so với có truyền thừa thì vất vả hơn rất nhiều, cần linh cảm và tài năng.
Cảnh giới Lực đạo, Huyết đạo, Trí đạo, Tinh đạo của Phương Nguyên đều là cấp Tông sư. Huyết đạo là nội tình được tích lũy từ kiếp trước. Lực đạo là tích lũy kiếp trước kiếp này. Trí đạo, Tinh đạo là do cơ duyên xảo hợp, thông qua mộng cảnh mà bay lên.
Nếu như xuất phát từ góc độ cảnh giới, tất nhiên lưu phái có cảnh giới Tông sư là tốt nhất.
Nhưng Huyết đạo không đề cập đến cũng được. Lực đạo như hoàng hôn về chiều, Tinh đạo cũng không thể dùng chiến lực xuất sắc để xưng bá. Cho dù đều có truyền thừa, nhưng điều tiếc nuối nhất chính là, tiên cổ tích lũy của Phương Nguyên gần như đã mất hết.
Nếu những con tiên cổ trong truyền thừa này còn chưa luyện chế ra được, Phương Nguyên có thể từ trong tu hành luyện thành từng cái.
Nhưng những con tiên cổ đó lại nằm trong tay Ảnh Vô Tà. Con nào bị hủy, con nào còn, Phương Nguyên cũng không biết rõ cho lắm. Tình huống này đã tạo thành một trở ngại cực kỳ lớn cho hắn. Cho dù hắn đồng ý mạo hiểm, bỏ ra cái giá cực lớn luyện chế tiên cổ, nhưng bởi vì là tiên cổ duy nhất, chưa chắc hắn đã có thể thành công.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.