Thương Tâm Từ lắc đầu: “Khi ta cứu y, ta chưa hề nghĩ đến chức Tộc trưởng gì cả.”
“Đúng là như vậy, cho nên ngươi mới phải chịu kết quả này. Hahaha.” Thương Bí Hí nói.
“Tâm Từ tiểu tỷ, cần chi phải nhiều lời với loại tiểu nhân này.” Lông mày Diệp Phàm u thành cục, trong giọng nói ẩn chứa sự chán ghét đối phương đến cực điểm.
“Diệp công tử, ngươi đi đi. Gã chẳng qua chỉ muốn mạng của ta. Ta cho gã là được. Ngươi là người ngoài cuộc, không cần trộn lẫn với vũng nước đục này. Ngươi đi mau đi.” Thương Tâm Từ đẩy sau lưng Diệp Phàm, thúc giục y rời đi.
“Ồ, đúng là hán tử.” Thương Bí Hí đánh giá một câu, chợt vung tay lên đánh ngã Diệp Phàm xuống đất.
“Nếu ngươi còn trong trạng thái đỉnh phong, ta còn lo lắng ngươi ba phần. Nhưng bây giờ chân nguyên của ngươi đã sớm hao hết, một chút uy hiếp cũng không có. Ha ha ha...” Thương Bí Hí cười to, bước đến gần Thương Tâm Từ.
Thương Tâm Từ chậm rãi nhắm hai mắt lại, từ bỏ phản kháng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
