"Cái gì?" Cổ Nguyệt Dược Nhạc nghe vậy, không khỏi sửng sốt.
Phương Nguyên lại xuất thủ nhanh như chớp, bàn tay chém vào cái cổ non mịn của thiếu nữ, lập tức đánh nàng ngất xỉu.
Thiếu nữ gục xuống, Phương Nguyên nhanh chóng tóm lấy rồi cắp ngang hông. Ẩn Lân cổ phát động, bóng dáng hai người biến mất ngay tại chỗ.
...
Khi Cổ Nguyệt Dược Nhạc mơ màng mở mắt ra, nàng phát hiện mình đang ở trong một sơn động âm u.
Nàng, một thiếu nữ mười lăm tuổi, thân thể yếu ớt, làm sao có thể giãy ra khỏi sợi dây thừng vừa to dày, vừa được quấn chặt đến mấy vòng rồi buộc nút chết đây?
Bị trói trong hoàn cảnh lạ lẫm, trong lòng thiếu nữ tất nhiên không khỏi kinh hoàng.
Nàng nhớ lại cảnh mình bị đánh ngất đi, cho dù là người ngây thơ thì cũng biết Phương Nguyên muốn hại nàng.
"Nhưng mà tại sao Phương nguyên lại đối phó mình chứ? Hắn rốt cuộc là muốn làm gì mình đây? Chẳng là vì mình mách nãi nãi, cho nên hắn muốn trả thù mình?" Thiếu nữ không thể động đậy tứ chi nhưng suy nghĩ không ngừng quay cuồng.
Nàng càng nghĩ càng sợ hãi, không khỏi chảy nước mắt.
"Nãi nãi, người đang ở đâu? Mau tới cứu Nhạc Nhạc đi..." Nàng thút thít khóc, cảm nhận được cô đơn và sợ hãi trước nay chưa từng có.
Phương Nguyên chẳng biết đã đi đâu, trong sơn động vang vọng tiếng khóc của nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-445754.jpg&w=256&q=75)

