Mặt Thang Tụng trầm như nước, thầm nghĩ: “Muốn lấy lại mặt mũi, cũng không cần dùng đến sát chiêu tiên đạo. Chỉ cần ta bắt sống gã cổ tiên lục chuyển này, biểu hiện rơi vào thế hạ phong lúc trước cũng sẽ được người ta cho rằng đây là chiến thuật cố ý rơi vào thế yếu của ta.”
Sát chiêu tiên đạo cũng không dễ dàng thôi động, bao gồm bốn trăm chín mươi con cổ trùng.
Thang Tụng muốn ứng phó thế công sắc bén của Phương Nguyên, chỉ có thể rót ra chút tinh thần, thôi động cổ trùng trong tiên khiếu, sau đó tạo thành sát chiêu.
“Mặc dù tiên cổ Phi Kiếm không thể đối phó được với vân thú, bùn quái nhưng đối phó cổ tiên thì vô cùng tốt. Một khi đâm trúng đầu hoặc tim Thang Tụng, y nhất định sẽ bị bắt ngay. Lúc trước, Kiếm tiên Bạc Thanh sử dụng chiêu này quét ngang Trung Châu, được xưng là đệ nhất nhân dưới cửu chuyển, uy năng tiên cổ Phi Kiếm có thể thấy được lốm đốm.”
Phương Nguyên cảm khái trong lòng.
Mặc dù hắn chiếm thượng phong, nhưng một khắc hắn cũng không dám chủ quan.
Thang Tụng là cổ tiên thất chuyển, nội tình nhất định thâm hậu hơn Phương Nguyên. Chỉ là y bị mất tiên cơ, bị Phương Nguyên đoạt công mà thôi.
Cục diện lúc này vô cùng nguy hiểm. Càng về sau, Phương Nguyên lại càng khó thoát thân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.