Nó lung lay cái đầu, từ trong mê muội tỉnh táo lại, một lần nữa quay đầu nhắm ngay cậu thiếu niên.
Cậu thiếu niên nghẹn họng nhìn trân trối.
“Có lầm hay không? Trên người con gấu có cổ trùng phòng ngự hoang dã. Như thế còn bảo cổ Kiếm Khí của bổn thiếu chủ đánh như thế nào nữa? Gia gia, dã cổ trên người con gấu không phải là do người cố ý để lên chứ?” Cậu thiếu niên kêu to.
“Ha ha ha, tôn nhi giỏi! Con gấu này là gia gia ta đã đi hơn mười dặm đường núi, vất vả lắm mới tìm thấy được. Đối với con mà nói, nó chính là một đối thủ rất tốt.” Trên cành cây truyền xuống một giọng nói.
Thì ra, gia gia của vị thiếu niên này vẫn luôn an vị trên cành cây, nhìn tôn nhi và con gấu chiến đấu bên dưới.
Khí thế của con gấu hung mãnh, nhưng rốt cuộc nó cũng là dã thú, trí tuệ không đủ.
Mặc dù cậu thiếu niên không làm gì được con gấu, nhưng linh tính mười phần, trước giờ chiến đấu cũng không ít. Cậu dựa vào kinh nghiệm của mình trốn tránh chung quanh, con gấu nhiều lần nhào không trúng, ngược lại đụng ngã không ít cây cối.
Nhìn bộ dạng chật vật của cậu thiếu niên, gia gia của cậu cười ha hả: “Tiểu tử thúi, hiện tại con đã biết được nhược điểm của cổ Kiếm Khí chưa? Nó có tính công kích đâm xuyên, nhưng một khi bị khắc chế, nó sẽ bị hao tổn chân nguyên, không còn chút hiệu quả nào. Nào, tôn nhi tiếp cổ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.