Phương Nguyên âm thầm ước định trong lòng.
Sau khi hắn biến thành tiên cương, hắn cũng không còn cảm thấy mệt mỏi. Nhưng nếu khôi phục lại trạng thái hoạt bát của nhục thân trước kia, chạy như ngày hôm nay, nhất định chạy chưa được một nửa đã phải ngừng lại nghỉ ngơi.
Phương Nguyên lao vùn vụt giữa những khu rừng. Núi đá hiểm trở dưới chân của hắn chẳng khác nào đường bằng phẳng.
Cơ thể Phương Nguyên vẫn còn trần trụi, giống như một con sóng bạc xuyên thẳng qua khu rừng dày đặc.
Khu rừng rậm rạp nhưng trong tầm mắt của hắn lại rõ vô cùng. Cho dù trong quá trình lao nhanh cũng giống như đứng im, được hắn nhẹ nhõm tránh đi.
Gió lớn thổi qua mái tóc dài của hắn, tung bay về phía sau.
Phương Nguyên thở dốc ba lần, sau đó bình phục lại, hơi thở ổn định, giống như một đường phi nước đại vừa rồi không có phát sinh.
Thể lực hắn dồi dào đến mức khó có thể tưởng tượng.
Gió núi lạnh lẽo, cơ thể Phương Nguyên trần trụi không một mảnh vải, nhưng hắn lại không cảm thấy lạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.