“Đây không phải là lỗi của ngươi, Lục.” Tử an ủi: “Đây là thiên ý làm khó dễ và hãm hại. Chẳng lẽ các ngươi không phát hiện sao? Khi chúng ta còn là phàm nhân, vẫn còn chưa biết nhiều. Nhưng tu vi tăng lên, mọi việc trở nên không thuận lợi, càng lúc càng khó khăn. Làm chuyện gì cũng xảy ra biến cố và ngăn cản.”
“Chuyện của Thanh nhất định phải xử lý thật nhanh. Nếu không sẽ quấy nhiễu đại kế của bản thể.”
“Như thế nào cho phải đây? Thanh đi theo kiếm đạo, chiến lực mạnh nhất. Chẳng lẽ bảo chúng ta tập hợp lại cùng nhau diệt trừ y sao?”
“Nhưng đúng lúc ta lĩnh ngộ được một tâm đắc, cảnh giới Trí đạo tăng lên đến Đại tông sư. Cộng thêm chúng ta vẫn luôn duy trì liên lạc, cho nên ta rất rõ Kiếm đạo của Thanh. Sau khi Thanh xảy ra chuyện, ta đã cố hết sức suy tính, làm thế nào để giải quyết vấn đề khó khăn này. Ta đã suy tính được một cổ phương tiên cổ, có thể luyện thành tiên cổ Tuệ Kiếm.”
“Tiên cổ Tuệ Kiếm?”
Tử gật đầu nói: “Không sai, cái gọi là tuệ kiếm trảm tơ tình. Cho dù con cổ này không địch lại cổ Tình Yêu cửu chuyển, nhưng trên thực tế, ta chỉ cần chém đứt đạo ngân tình yêu trên người Thanh mà thôi. Chúng ta có thể thiết kế để Thanh đạt được kỳ ngộ hoặc được dẫn dắt, tự cho rằng mình đã sáng tạo ra được một tiên cổ phương mới.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.