Ánh mắt bình thản của U Hồn Ma Tôn dần dần thay đổi..
Cổ tiên người thú cảm nhận được ánh mắt này, không khỏi biến sắc: “Ý của ngươi là gì?”
“Chẳng qua chỉ cảm thấy rất thú vị mà thôi.”
“Ta ăn huyết nhục của ngươi, ăn nội tạng của ngươi, ngươi lại cảm thấy thú vị?” Cổ tiên người thú dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn chằm chằm U Hồn Ma Tôn.
“Đương nhiên, ăn là chuyện kinh thiên địa nghĩa, nhưng mặt khác của ăn chính là giết. Chúng ta ăn thịt, dù sao cũng phải giết con mồi. Ăn rau quả cũng phải nhổ chúng lên, cũng chẳng khác nào giết. Cho dù ăn gió uống nước, nuốt vào bụng cũng sẽ bị tiêu hóa sạch sẽ. Nói tóm lại, ăn chính là giết. Nhưng giết lại không bao hàm là ăn. Cho nên, Thực đạo của ngươi còn kém hơn Sát đạo của ta.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.