“Cũng bởi vì những thứ này…” Vị cổ sư già vô cùng bi phẫn, tức giận đến ngồi phắt dậy.
Ông trợn trừng mắt, chửi ầm lên: “Tại sao ngươi lại biến thành như vậy chứ? Trong đầu ngươi rốt cuộc đang suy nghĩ chuyện gì? Mắt của ta thật sự bị mù mà bồi dưỡng ngươi không công nhiều năm như vậy. Haha, ta lại còn muốn giao lại sơn trại cho ngươi nữa chứ?”
Vị cổ sư già mắng mỏ, âm thanh nghẹn ngào, sau đó khóc rống lên.
“Đủ rồi, đủ rồi.” Sắc mặt gã cổ sư trở nên dữ tợn, tiếng khóc của ông cụ khiến cho gã cảm thấy vô cùng bực bội.
Gã giơ cao tay phải lên, bỗng nhiên chém xuống.
Xoẹt.
Một tiếng vang nhỏ, vị cổ sư già bị chém thành hai đoạn, máu tươi bắn ra, nội tạng rơi xuống, chết không nhắm mắt.
Khi còn nhỏ, gia gia gã dẫn gã đi cưỡi ngựa tre, chơi thả diều. Sau khi đo được tư chất thượng đẳng, gia gia gã đã cười thật rạng rỡ. Sau khi gã trở thành cổ sư, gia gia đã nắm tay dạy bảo, còn hướng dẫn gã quản lý sự vụ của gia tộc, có thể nói là ân cần dạy bảo…
Thật lâu sau.
Gã cổ sư thở ra một hơi, cười khẽ.
“Ha ha ha… Ha ha ha…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.