Phương Nguyên cười ha hả: “Đối phương có thủ đoạn Mộng đạo, nói không chừng sẽ đối phó huynh. Bây giờ huynh hãy gọi Hắc Lâu Lan và Lê Sơn Tiên Tử ra đây đi.”
Lê Sơn Tiên Tử thì nói: “Phương Nguyên, lần này ngươi đã kéo chúng ta vào hố lửa chung với ngươi rồi đấy.”
Phương Nguyên cười lớn, vung tay lên: “Ngươi sợ cái gì? Hai hổ tranh chấp, tất có một bị thương. Có các ngươi giúp ta, đối phương sẽ không làm gì được ta. Có tiên cổ phòng che chở, nói không chừng còn có cơ hội có thể lợi dụng. Sau này, chỗ tốt sẽ không thiếu cho các người đâu.”
Hắc Lâu Lan gật đầu, không nói gì thêm. Tinh mang lấp lóe trong mắt của nàng, bắt đầu đánh giá Kinh Hồng Loạn Đài Đấu.
Lê Sơn Tiên Tử cảm thấy ấp ức. Bởi vì minh ước mới, hành động của nàng bị quản chế. Trước đó Phương Nguyên lợi dụng núi Nghĩa Thiên, Kinh Hồng Loạn Đài Đấu lừa gạt hai người ẩn núp trong tiên khiếu của Thái Bạch Vân Sinh. Không nghĩ đến sự việc phát triển vượt xa sự tưởng tượng của Lê Sơn Tiên Tử.
Xuyên qua tiên cổ phòng, nhìn thấy tình hình chiến đấu bên ngoài, vị cổ tiên phong sinh thủy khởi trứ danh Bắc Nguyên cũng cảm thấy bồn chồn trong lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.