Mọi người nghe xong, lập tức cảm thấy Lục Toản Phong càng thêm thuận mắt rất nhiều.
Trong lòng Tiêu Sơn cảm thấy nặng nề, cũng không khen ngợi Lục Toản Phong nữa mà đổi giọng điệu, ổn định Lục Toản Phong, lôi kéo gã ta vào trại Nghĩa Thiên.
Cứ như vậy, đợt thế công đầu tiên của Chính đạo, dưới sự xuất kích của đám người Tiêu Sơn và Lục Toản Phong đã sụp đổ.
Phương Nguyên ở một bên đánh một trận xì dầu, từ đầu đến cuối vẫn thờ ơ, cũng không bị ai hoài nghi.
“Núi Nghĩa Thiên là nơi giao phong của hai phe Chính Ma, thật ra phía sau lại là cổ tiên Nam Cương đọ sức. Phàm nhân chỉ như kiến mà thôi...”
“Để bọn họ tính kế lẫn nhau cũng tốt. Sau trận chiến này, ta chuyển hóa chiến ý đã siêu việt hơn Tiêu Sơn, trở thành người đứng đầu.”
Như thế, Phương Nguyên cứ âm thầm phát tài, chuyển hóa chiến ý càng lúc càng nhiều nhưng không ai để ý đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.