Lông mi của nàng vừa rậm vừa dài, đôi mắt sâu như đầm nước, trong sự bình tĩnh lộ ra linh tính và thần bí.
Thân hình nàng băng cơ ngọc cốt, da trắng như tuyết. Lúc này, nàng đang sâu kín nhìn Phương Nguyên, đôi bàn tay vẫn gảy nhẹ cổ cầm trước mặt.
“Rốt cuộc ngươi cũng đã đến.” Nàng chậm rãi lên tiếng, giọng nói của nàng rất êm, tuyệt vời như màn đêm hiện tại.
“Thú vị thật. Bên trong mộng cảnh này, ta đóng vai trò là ai chứ?” Phương Nguyên nhìn cách ăn mặc của mình, phát hiện diện mạo của mình vẫn giống như trước.
Điều này khiến cho hắn có chút kinh ngạc.
Dựa theo lẽ thường thì không nên như thế.
Tầng mộng cảnh thứ nhất, Phương Nguyên là một đứa bé đang gặp phải rủi ro. Mộng cảnh tầng thứ hai là thiếu niên tìm tiên vấn đạo. Tại sao đến mộng cảnh tầng thứ ba, hắn lại quay về diện mạo vốn có của mình?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.