Giống như nàng đã quên mất có chuyện như thế.
Lòng dạ nàng rất sâu.
Nhưng bây giờ Phương Nguyên bỗng nhiên giao ra tiên cổ Ngã Lực, vẻ mặt vật quy nguyên chủ, Hắc Lâu Lan không kịp chuẩn bị, cũng không che giấu được biểu hiện khát khao.
“Tại sao Phương Nguyên lại vô duyên vô cớ đưa tiên cổ Ngã Lực cho ta chứ? Tuyệt không có khả năng này? Hắn đang tính toán điều gì?”
Giống như nhìn ra được nghi ngờ trong lòng Hắc Lâu Lan, Phương Nguyên cười nhạt: “Đừng khẩn trương. Mặc dù tiên cổ Ngã Lực rất thích hợp với ta, nhưng ta cho rằng tiên cổ này quan trọng với ngươi hơn. Bởi vì cái gọi là quân tử không đoạt chỗ tốt của người, không phải sao?”
Bên trong ánh mắt Hắc Lâu Lan lấp lóe u mang. Nàng nhìn thoáng qua tiên cổ Ngã Lực trong tay Phương Nguyên, sau đó nhìn lên mặt của hắn, cười lạnh: “Ngươi mà cũng là quân tử sao? Có chuyện gì thì không ngại nói thẳng ra đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.