Khí lạnh khắp xung quanh, băng nhận bay lượn, thiết quyền gầm thét, nanh nhọn rít gào.
Cuộc chiến của đám người Hùng Lực và Bạch Ngưng Băng đã bước vào giai đoạn gay cấn.
Thời gian chiến đấu thực ra cũng không kéo dài, nhưng áp lực đến từ Bạch Ngưng Băng càng ngày càng lớn, làm cho đám người Hùng Lực không khỏi cảm thấy thời gian dài đằng đẵng.
Hùng Khương mang nét mặt u ám, Hùng Lâm đổ mồ hôi lạnh đầy đầy, Hùng Lực cũng có ánh mắt tràn đầy ngưng trọng.
Nhưng với Bạch Ngưng Băng, tình hình lại phức tạp hơn.
Một mặt y cần chiến đấu với tiểu tổ Hùng Lực, mặt khác lại phải phòng ngừa Phương Nguyên bất chợt đánh lén.
Y tận mắt nhìn thấy cảnh Phương Nguyên vận dụng Ẩn Lân cổ, do đó lúc chiến đấu y đều phân ra ba phần tinh thần phòng ngừa Phương Nguyên ra tay.
Thế nhưng chiến đấu đến lúc này, Phương Nguyên vẫn không có động tĩnh gì.
"Chẳng lẽ là hắn đã rời đi? Không thể nào! Mặc dù chỉ là lần đầu gặp mặt nhưng hắn cũng không phải loại người sẽ dễ dàng buông tay! Hắn chắc hẳn sẽ động thủ, chỉ là đang chờ đợi thời cơ." Bạch Ngưng Băng vừa vung băng nhận ngăn chặn Hùng Lực phản công, vừa cấp tốc suy nghĩ trong lòng.
Y không chỉ đấu lực với đám người Hùng Lực mà còn phải đấu trí với Phương Nguyên.
Phương Nguyên chậm chạp không ra tay làm cho áp lực trong lòng y càng lúc càng lớn. Kiếm không ra khỏi vỏ mới là kiếm nguy hiểm nhất, bởi lẽ không ai biết mũi kiếm rốt cuộc sẽ đâm về phương nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


