Công kích thảm liệt, cơn đau kịch liệt khiến lực chú ý của Hồng Dịch lại tập trung cao độ, một lần nữa xuất ra sát chiêu.
Hồng Dịch ôm mông chạy vội, con rết kim giác ở đằng sau đuổi theo không bỏ, tình huống như thế khiến cho y đâm lao phải theo lao.
“Hỏng rồi, chân nguyên không đủ.” Đột nhiên, sắc mặt Hồng Dịch trắng bệch.
Chân nguyên cổ sư vốn rất ít, dùng không bền. Mà sát chiêu lại đồng thời thôi động rất nhiều cổ trùng, lại chạy trong thời gian dài như vậy, Hồng Dịch đã đạt đến cực hạn.
Tử vong đến gần, Hồng Dịch bị buộc bước lên con đường chết, không có nửa phần sinh cơ.
“Chúng ta phải chết sao? Chúng ta phải chết sao? Rết đại gia, đừng ăn thịt ta. Cơ thể ta nhỏ như vậy, thịt cũng ít. Ngươi ăn y đi, ăn cái đồ ngốc này đi.” Gã tí hon bị dọa đến xụi lơ trong tóc Hồng Dịch, miệng cứ lải nhải.
Lúc này, trong lòng Hồng Dịch cũng hoàn toàn trống rỗng, không còn thời gian so đo với gã tí hon.
Sau đó, đúng lúc này, một luồng kiếm quang kinh thiên động địa phóng tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.