Phụng Tiên Thái Tử cứu viện Phượng Cửu Ca nhưng đã đến chậm. Phương Nguyên đến cốc Lạc Phách cũng chậm một bước.
“Truyền thừa Đạo Thiên Ma Tôn lưu lại cũng đã quá nhiều năm, bị người khác lấy đi cũng là chuyện bình thường. Cốc Lạc Phách mới thật sự là bảo tàng.” Hắc Lâu Lan vỗ vai Phương Nguyên, cười nói.
Phương Nguyên biết Hắc Lâu Lan đang thúc giục mình tranh thủ thời gian làm việc.
Phương Nguyên gật đầu, thôi động tiên cổ, chậm rãi rút lên cốc Lạc Phách.
Lê Sơn Tiên Tử ở một bên phối hợp chặt chẽ, vô số cổ trùng bay múa bốn phía.
“Bọn họ đã lấy đi cốc Lạc Phách.” Bên ngoài, Hồi Phong Tử nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi giật mình.
Phụng Tiên Thái Tử cũng cảm thấy kinh ngạc.
Ông ta không ngờ đám người của Hắc Lâu Lan lại nắm được thủ đoạn thiên môn như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
