“Xem ra, trước khi đến, ta vận dụng tế vận tăng trưởng vận đạo cho bản thân có chút không ổn. Sớm biết Hắc Thành như vậy, hoàn toàn không có khả năng cho ta sáng tạo cơ hội.”
Phương Nguyên cảm khái trong lòng, thân hình giống như một con diều hâu bổ nhào xuống Hắc Thành.
Rốt cuộc ba người vây quanh Hắc Thành.
Mặt mũi Hắc Thành tái xanh, thần sắc ngoan lệ, tóc tai bù xù hét lớn: “Muốn giết ta? Các ngươi cũng đừng hòng tốt hơn.”
Một trận kịch đấu bộc phát.
Ầm ầm…
Tiếng nổ vang không dứt, bóng đen nhảy ra, cỏ hoa bay tán loạn, khí lực tung hoành, bùn đất văng khắp nơi.
Không có gì nghi ngờ, Hắc Thành đã bị ngăn chặn, đám người Phương Nguyên đang chiếm thượng phong.
“Đáng tiếc ta chỉ có thể giữ lại một hai thành. Đây đã là cực hạn. Nếu nhiều thêm nữa, nhất định sẽ bị Hắc Lâu Lan, Lê Sơn Tiên Tử nhìn ra được mánh khóe, đánh mất sự tin tưởng của bọn họ, rước lấy hoài nghi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.