Lăng Mai, Ngạo Tuyết liếc nhìn nhau, vẫn không cam tâm. Lăng Mai Tiên Tử thỉnh giáo: “Xin hỏi Phượng Cửu Ca đại nhân, rốt cuộc là điều kiện gì? Biết chừng đâu chúng ta cố gắng cũng có thể đạt được thì sao.”
Ánh mắt Phượng Cửu Ca vẫn nhìn chằm chằm Tần Bách Thắng, không dám chủ quan.
Ông ta trả lời: “Các người có biết lai lịch của Đạo Thiên Ma Tôn không? Ông ta không phải là người của năm vực mà là đến từ thiên ngoại, là Thiên Ngoại Chi Ma. Cho nên, truyền thừa mà ông ta lưu lại, yêu cầu duy nhất đối với người thừa kế chính là, người thừa kế nhất định phải là người của thiên ngoại. Ta đương nhiên không phải. Tần huynh càng không có khả năng. Nếu Tần huynh là người thiên ngoại, sớm đã kế thừa truyền thừa này rồi, cần chi phải đợi đến lúc này? Còn hai vị có phải không?”
Hai vị Lăng Mai, Ngạo Tuyết nhất thời giật mình không thôi.
Phượng Cửu Ca gật đầu: “Mặc dù Thiên Ngoại Chi Ma rất thưa thớt, nhưng hoàn toàn tồn tại. Bọn họ đến từ thiên ngoại, như vậy ngoài năm vực cửu thiên, tất nhiên cũng có một thế giới hoàn toàn mới. Đáng tiếc chưa hề có ai thăm dò qua thế giới thiên ngoại.”
Lăng Mai, Ngạo Tuyết liếc nhìn nhau, hỏi: “Ngoại trừ năm vực, thật có thế giới khác ngoài thiên ngoại sao?”
“Cho dù chúng ta không đạt được điều kiện thừa kế này, nhưng truyền thừa là chết, người là sống, chẳng lẽ dựa vào sức mạnh của Phượng Cửu Ca đại nhân cũng không cưỡng ép công phá được nó sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

