Rừng đá trong lòng núi vẫn tràn ngập ánh sáng đỏ tối mờ. Từng cột đá rũ xuống từ trên đỉnh, như những thân cây khổng lồ đảo ngược, nguy nga hùng vĩ.
Cho đến tận lúc đông đi xuân đến, đàn sói già đã bị càn quét sạch sẽ, cổ sư ra vào ít đi, Phương Nguyên mới ở bên ngoài đi một vòng lớn, sau đó vận dụng Ẩn Lân cổ, ẩn thân đi một mạch đến chỗ này.
Qua hơn một tháng, trên con đường đã từng được đả thông lại có một vài đàn khỉ đá chuyển đến.
Nhưng may mắn là, số lượng đàn khỉ tương đối thưa thớt.
Phương Nguyên tốn chút công sức, chém giết đàn khỉ rồi đi thẳng về trước, cuối cùng lại một lần nữa đến khu vực trung tâm rừng đá.
Dưới cái bóng của trụ đá khổng lồ, một cửa động có dấu vết rõ ràng do con người tạo ra xuất hiện trước mặt hắn.
Bên trong đó, thềm đá gồ ghề đi thẳng vào dưới lòng đất tối tăm.
Phương Nguyên phát động Bạch Ngọc cổ, toàn thân bao bọc trong một lớp ánh sáng ngọc mờ mờ sáng, cẩn thẩn từng chút mà bước xuống bậc thang.
Tay trái của hắn cầm một cây đuốc, tay phải thì sáng lên ánh trăng dịu dàng, Nguyệt Mang cổ đã vận sức chờ.
Xung quanh hoàn toàn tối đen, cho dù là có đuốc thì cũng chỉ có thể rọi sáng khoảng cách năm bước xung quanh.
Dưới tình huống này, nếu như có một con cổ trùng chiếu sáng thì tốt hơn rồi, đáng tiếc tài sản Phương Nguyên còn chưa khá giả đến vậy.
Mỗi bước mỗi thăm dò, sau đi được một lát thì hắn mới đi đến đoạn bậc đá cuối cùng.
Một cánh cửa đá được chế tác thô ráp xuất hiện trước mặt Phương Nguyên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



