Nhận thua...
Lời của Phương Nguyên còn quẩn quanh trong tai mọi người.
Trong một lúc, tất cả cổ sư nhị chuyển bên dưới đều dùng ánh mắt sửng sốt nhìn vào Phương nguyên.
"Không thể không thừa nhận, khí thế của Hùng Lực quả là mạnh mẽ. Nhưng dù cho là thua, chung quy cũng phải đi lên một lát mới phải. Thẳng thừng nhận thua, không chỉ làm bản thân nhu nhược mà còn làm mất thể diện gia tộc."
...
Dần dần, tiếng xầm xì giống như từng cơn gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng.
Sau sự sửng sốt lúc ban đầu, ánh mắt của đông đảo cổ sư biến thành khinh rẻ, coi thường, hả hê trên nỗi đau kẻ khác.
Không ít cổ sư tộc Cổ Nguyệt đều đứng không yên, ánh mắt của các đến từ cổ sư Bạch gia và Hùng gia giống như là những cây châm vô hình, đâm vào lòng tự trọng trong lòng của bọn họ.
Phương Nguyên là người trong tộc Cổ Nguyệt, hắn trực tiếp nhận thua liên luỵ đến bọn họ cũng cảm thấy mất hết mặt mũi.
"Sao lại nhận thua chứ? Phương Nguyên, ngươi chính là nam nhi của Cổ Nguyệt gia. Đứng ra đi, dũng cảm đánh một trận với Hùng Lực!"
"Cho dù là thua cũng không có gì ghê gớm."
"Ngay cả dũng khí xuất thủ cũng không có, đúng là mất mặt!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-167297.jpg&w=256&q=75)
