"Có chuyện gì?" Phương Nguyên nhìn Xích Sơn.
Mặc dù là vào mùa đông nhưng gã vẫn ở trần, da thịt đỏ thẫm toả ra hơi ấm, khiến người ta nghĩ như thể đang đến gần một cái lò lửa.
Tuyết trắng rơi trên người gã, nháy mắt đã tan ra.
Đây là vì nơi không khiếu trong cơ thể gã có cất chứa một con Song Khiếu Hỏa Lô cổ.
Xích Sơn thở dài một tiếng: "Hùng Lực muốn tìm ngươi so bì khí lực, không phải là thi đấu đơn thuần mà liên quan đến phân phối lợi ích của liên minh ba sơn trại lần này. Dưới áp lực của lang triều, không liên minh chính là diệt vong. Thế nhưng sau khi liên minh, lợi ích thế nào cũng là vấn đề mấu chốt nhất. Vì vậy mấy ngày qua, ba sơn trại đều vì chuyện này mà căng thẳng giằng co."
Phương Nguyên nhìn Xích Sơn một cái, lập tức hiểu ra lý do gã chủ động tìm đến.
Đàm phán là chuyện gian khó nhất. Vì lợi ích, bà nhà sẽ không chủ động nhượng bộ, tấc đất cũng tranh. Trên bàn đàm phán, khói súng sớm đã mù mịt, chiến hoả như cỏ lan.
Quan niệm của thế giới này, thứ nhất là sức mạnh, thứ hai là tình thân.
Ba đại gia tộc trên núi Thanh Mao, mỗi nhà mỗi khác, xung đột với nhau đã lâu, thù hận sớm ghi sâu, tự nhiên là không thể sử dụng tình thân để vô cớ giảng hoà, vậy thì muốn phá vỡ cục điện bế tắc ắt phải dựa vào sức mạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

