Cuối thu quang đãng, trời trong nắng ấm.
Bầu trời xanh thẳm, trong suốt sạch sẽ tựa thủy tinh.
Gió thổi nhè nhẹ, lướt nhẹ lên ngọn tóc của Phương Nguyên.
Nhìn phía xa xa, thôn trang vùng lân cận đã thưa thớt người ở lại. Gần bên, Thôn Giang Thiềm như ngọn núi nhỏ đang ngủ say sưa, mắc lại trong lòng sông. Phương Nguyên đứng trên bờ sông, cùng so với con cổ trùng ngũ chuyển to lớn này, hắn cứ như con khỉ con bên cạnh voi to.
Con sóng càng ngày càng lớn, không ngừng vỗ vào Thôn Giang Thiềm, tạo ra bọt sóng tận trời.
Phương Nguyên chỉ đứng một lát mà trên người đã ướt sũng.
Hắn cũng không thèm để ý, bắt đầu dốc toàn lực đẩy Thôn Giang Thiềm.
Thôn Giang Thiềm vẫn ngủ say như chết. Nó vốn là cổ trùng sống trong sông nước biển khơi, đối với nó mà nói, sóng vỗ là quá bình thường, hoàn toàn không thể đánh thức nó.
Nương theo hướng của những cơn sóng, Phương Nguyên nỗ lực nửa ngày, cuối cùng cũng chầm chậm đẩy Thôn Giang Thiềm ra khỏi vị trí cũ.
Con sông này càng đến hạ du, lòng sông càng mở rộng. Hơn nữa, có dòng nước ở hai bên, làm cho Phương Nguyên càng đẩy càng dễ dàng.
Ước chừng là khi đẩy ra ba trăm thước, Thôn Giang Thiềm mở đôi mắt buồn ngủ mờ mịt ra.
Một đôi tròng mắt màu xanh thẫm, từ trạng thấy mơ màng dần dần tỉnh lại, sau đó nhìn thẳng vào Phương Nguyên ở bên cạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


