Tửu quán cũng không lớn nhưng vị trí tốt, nằm ở phía đông của sơn trại, sát bên cạnh cổng đông sơn trại.
Cổng phía đông và cổng phía bắc là hai cổng trại có lưu lượng người lớn nhất. Do đó mỗi khi sau giờ ngọ hoặc là chạng vạng, việc buôn của tửu quán cũng không tồi.
"Thiếu chủ nhân, mời ngài ngồi." Một lão già cúi đầu khom lưng với Phương Nguyên.
Mấy tên tiểu nhị lau lau bàn ghế, tươi cười lấy lòng, vẻ mặt đầy nịnh nọt.
Phương Nguyên tùy ý bước đi, lão già nọ và mấy tên tiểu nhị đương nhiên cũng không dám ngồi xuống, cả bọn nhắm mắt theo sát phía sau.
Bọn họ đều thấp thỏm bất an, tin tức tửu quán đổi chủ này đến quá đột nhiên. Chủ nhân Cổ Nguyệt Đống Thổ trước đó khôn khéo như ma quỷ, hà khắc cay nghiệt, bọn họ bị bắt ép đến nghẹt thở. Thiếu niên trước mắt này lại có thể đoạt lấy quán rượu từ trong tay Cổ Nguyệt Đống Thổ, thủ đoạn này thật quá ghê gớm. Cho nên ánh mắt đám người này nhìn Phương Nguyên mang theo bất an và cả sợ hãi.
Phương Nguyên bỗng nhiên dừng bước lại: "Không tệ, nhưng cửa hàng có hơi nhỏ một chút."
Lão già liền vội vàng tiến lên, khom người đáp: "Là như vầy, thiếu chủ nhân. Mùa hè hàng năm chúng tôi sẽ dựng lều ở ngoài cửa, bày thêm vài cái bàn ghế. Nhưng bây giờ gió đông lạnh thấu xương, dựng lều cũng không ai ngồi, cho nên đã dỡ xuống."
Phương Nguyên hơi nghiêng người, liếc nhìn qua lão già này: "Ngươi chính là chưởng quỹ sao?"
Lão già khom lưng thấp hơn, càng thêm kính cẩn nói: "Không dám nhận, không dám nhận. Thiếu chủ nhân, tửu quán này là của ngài, ngài chỉ định ai làm chưởng quỹ thì người đó chính là chưởng quỹ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

