Tiếp theo đó là abc xyz!!!
Trong tiểu thuyết viết thế, Đỗ Lôi Ty cũng nghĩ thế, thế là khi cô mở mắt ra, nhìn thấy ánh nắng rực rỡ chiếu vào qua cửa sổ, nghe tiếng nước chảy bên ngoài vọng vào, cô bắt đầu sốt ruột.
Nhớ lại tối qua, cái đêm kinh tâm động phách ấy, khí huyết như từ gót chân phóng vụt lên đỉnh đầu, da dẻ Đỗ Lôi Ty từ trên xuống dưới bắt đầu đỏ đến phát sốt.
Trước kia cô cứ nghĩ sếp tổng đại nhân là nhà tư bản cay nghiệt, lạnh lùng, cố chấp, có thù tất báo, không ngờ sau đêm qua cô mới phát hiện rằng, hóa ra cay nghiệt chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, lạnh lùng nhiều nhất cũng chỉ có thể tính là tiểu tiết, cố chấp cũng trong phạm vi cô chấp nhận được, bản chất ác liệt nhất của sếp tổng hóa ra là – lưu manh!
Sao anh có thể đẩy cô lên giường mà chưa được sự đồng ý của cô? Đẩy ra thì thôi, lại còn bịt miệng cô lại, bịt lại rồi còn liếm, liếm rồi còn cắn, cắn rồi còn…
Không được rồi, nếu nghĩ nữa thì cô lại chảy máu mũi mất.
Thực ra đó cũng không phải là chuyện Đỗ Lôi Ty buồn bực nhất, mà cô tức là, cô lại để mặc cho sếp tổng ăn mình sạch sẽ, còn bản thân cô ngay cả một tí vụn đậu hủ cũng không ăn được, và rồi cả vể bớt hình dâu trong truyền thuyết kia cũng không thấy được!
Ôi đau buồn quá! Ôi đau buồn quá đi!
Đang đau khổ thì có một giọng nói đang gào trong lòng: Một việc thê thảm như thế, tuyệt đối không thể để xảy ra lần nữa!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
