Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Cơn sốt nhẹ của đứa nhỏ biến mất.
Khương Từ đưa tay sờ vào quần áo của Tự Bảo, sờ sờ, lại không yên tâm sợ bên trong áo bông ra mồ
hôi ướt, đứa nhỏ sẽ bị cảm lạnh lần nữa, cô thật cẩn thận đặt bánh bao trắng trẻo, mập mạp trong
lòng ngực lên giường, xoay người lấy quần áo sạch sẽ trong tủ.
Khi bước ra, Khương Từ thấy đứa nhỏ đã tỉnh.
Cô mỉm cười đi tới, ôn nhu nói: “Con còn nhận ra mẹ không?”
Tay chân nhỏ bé của Tự Bảo giấu trong ổ chăn, dùng một đôi mắt to đen láy nhìn chằm chằm người phụ
nữ xinh đẹp trước mặt.
Cậu nhìn một lúc lâu mới nhận ra Khương Từ, đáng thương ô ô hai tiếng.
Khương Từ thấy cậu bộ dáng có chút ủy khuất, ngồi trên giường trước sau đều cúi đầu, tiến đến hôn
lên khuôn mà trắng nõn mềm mại của con: “Được rồi, là chính con nháo muốn ra ngoài xem tuyết, bây
thuốc.
Khương Từ vừa nhẹ nhàng thay quần áo cho cậu vừa dỗ dành.
Đến 10 rưỡi, Phó Thời Lễ từ tiệc rượu xã giao trở về, đẩy cửa đi vào phòng ngủ chính, liền nhìn
thấy Khương Từ đang dỗ con, anh theo bản năng thu lại mặt mày, nói: “Con còn chưa ngủ?”
Thông thường vào lúc này, Tự Bảo đã được dỗ đi vào giấc ngủ.
Khương Từ quay đầu lại, thấy anh rốt
cuộc đã trở lại, mới thở phào nhẹ nhõm nói: “Buổi chiều thằng bé bị sốt, mới vừa hết.”
Phó Thời Lễ thấy vậy, bước lại gần xem.
Bất quá anh đột nhiên nhớ ra một thân tây trang nhiễm mùi rượu và thuốc lá, phỏng chừng con sẽ
không thích.
Anh xoay người đi vào phòng tắm, bình tĩnh nói với Khương Từ: “Anh đi thay quần áo.”
Khương Từ quay đầu lại, nhìn thấy cậu nhóc mở to hai mắt nhìn anh, bất đắc dĩ cười khẽ: “Ba con về
rồi.”
Tự Bảo cũng thích ba.
Chờ Phó Thời Lễ thay áo ngủ bế cậu lên, bàn tay nhỏ mũm mĩm ôm chặt cổ ba, kêu ê ê a a sau đó lại
dụi mặt mũm mĩm của mình và anh, há miệng gặm khuôn mặt đẹp trai của ba.
Phó Thời Lễ ôm con trong tay, lại nói với Khương Từ đang thu dọn chăn bông bên cạnh: “Anh thấy tinh
thần thằng bé không tồi, có phải giả bộ không?”
“……”
Khương Từ tức giận nói: “Anh mau đặt thằng bé vào trong chăn đi, đừng để bị cảm lạnh nữa.”
Phó Thời Lễ muốn đặt đứa nhỏ vào nôi nhưng Khương Từ đã mang chăn nhỏ lên giường rồi.
Trên chiếc giường đôi lớn, một bánh bao nhỏ mập mạp trắng nõn đang nằm trên giường, nhìn thế nào
cũng thấy chướng mắt.
Không phải Khương Từ không hiểu suy nghĩ của người đàn ông, cô không phát ra tiếng động vào phòng
tắm tẩy trang trước, việc không kịp tham dự lễ trao giải, Phó Thời Lễ cũng nhìn ra, thân hình thon
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)