Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Làm thêm một chuyện khác.
Khương Từ sững sờ một lúc trước 5 chữ này.
Cô chớp chớp mắt, đáy lòng có một tia khẩn trương ập đến.
Không quan tâm cơn tức giận vừa rồi của mình, cô vô thức dùng bàn tay chạm vào ngực anh, đầu ngón tay chạm vào cơ ngực cường tráng, độ ấm tăng cao.
Dưới ánh đèn sáng ngời, Phó Thời Lễ cúi đầu, môi mỏng ma sát khóe môi cô, hơi thở nóng rực.
Khương Từ cảm giác bản thân sắp ngừng hô hấp, lưng áp sát vào tủ quần áo.
Nhiệt độ lạnh băng phía trên giúp cô có thể tìm được một chút tỉnh táo.
Lòng bàn tay đẩy anh ra, không quan tâm với sức lực nhỏ nhoi của mình căn bản không đẩy nổi cái gì.
Phó Thời Lễ nhướn mày, để cô chậm rãi thích ứng trước sau đó cường thế dùng sức cạy mở đôi môi và hàm răng đang khép chặt của người phụ nữ, nhiệt độ nóng bỏng quét quanh khoang miệng cô.
Nụ hôn này cả hai người đều rối loạn tâm trí.
Quần áo trên người Khương Từ đều bị ngón tay thon dài của người đàn ông cởi ra hơn nửa lộ ra chiếc áo lót màu đen, đường cong hấp dẫn, ánh đèn rực rỡ chiếu lên làn da trắng như tuyết của cô.
Dù không khí lạnh lẽo nhưng cơ thể cô ngày càng nóng.
“Hử? Anh đã học hơn một tháng, em muốn dùng tư thế gì?” Cơ thể Phó Thời Lễ ép đến rất gần cô.
Khi nói chuyện, hơi thở nóng rực ẩm ướt từ đôi môi mỏng phả lên môi cô.
Khương Từ hơi tức giận, mái tóc đen nhánh xoã tung xuống, quần áo bị cởi đến vòng eo, cũng không che được cái gì, không khỏi nói: “Ai muốn làm cùng anh.”
Anh còn cắn cô đấy!
Trong nháy mắt Phó Thời Lễ lập tức nghiêm túc, bàn tay to chặn lại không cho cô trốn: “Nếu em không làm với anh, chẳng lẽ em muốn làm với tên tiểu thịt tươi đó?”
“……”
Đối với vấn đề này, Khương Từ không có tự tin.
Đầu cô trốn tránh hơi thở của người đàn ông phả xuống nhưng vẫn phản ứng: “Vậy anh cũng không thể há miệng cắn em.”
Dưới ánh đèn, cánh tay trắng nõn của cô lưu lại một hàng dấu răng, tất cả đều là kiệt tác của anh.
Cho nên Khương Từ không muốn, không cho anh sờ vào: “Đêm nay không được, không cần……”
Phó Thời Lễ đơn giản dùng bàn tay to chế trụ cổ tay cô đè lên tủ quần áo, ánh mắt nhìn chằm chằm cô thật sâu giống như đang nhìn trúng con mồi anh ưa thích, môi hôn dọc má cô một vòng lại trở về đôi môi đỏ mọng của cô, thở dốc, giọng nói nam tính trầm thấp tràn ra: “Khương Từ, em ngốc sao? Quần áo đều bị anh cởi ra như vậy, còn không cần?”
Không đợi Khương Từ hoàn hồn, bàn tay to của người đàn ông đã nhanh chóng kéo quần cô xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)