Lông mi Khương Từ run lên, không thể tập trung, đầu óc choáng váng, thậm chí không dám nhìn thẳng hình ảnh trên màn hình.
Cánh tay thon dài của Phó Thời Lễ ôm cô, ngực anh áp sát vào lưng cô, nhiệt độ cơ thể rõ ràng xuyên qua lớp vải mỏng của bộ đồ ngủ, tiếng nhịp tim đều đặn đập liên hồi, rất mạnh mẽ.
Đầu óc Khương Từ đều là nhất cử nhất động của anh, bao gồm cả ngón tay anh đang xoa vòng eo đầy thịt của mình.
Tính ám chỉ rất mạnh, không vén quần áo lên mà chỉ đưa tay vào sờ soạng.
Cô đỏ mặt, không cam lòng yếu thế nói: “Tư thế em có thể tiếp thu, anh làm được sao?”
Đôi mắt thâm thúy của Phó Thời Lễ hơi nheo lại, nguy hiểm nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của cô.
“Gan em thật lớn?”
Đôi mắt Khương Từ cũng không dám nhìn về phía máy tính, đành phải mở miệng: “Đều là thay đổi giữa chừng, anh đừng giả bộ với em.”
Làm như trong tay anh đều cầm phần thắng, cái này cũng không thể dựa vào lý thuyết.
Phó Thời Lễ cúi đầu nói chuyện, ngửi mùi thơm trên tóc cô, giọng nói đều là nguy hiểm: “Trước tiên em nên rèn luyện vòng eo thật tốt, đến lúc đó anh
khẳng định sẽ đánh đổ nhận thức của em.”
Nói xong, ngón tay thon dài lại véo eo cô, lực đạo không nhẹ.
Trong lúc mang thai, anh không dám véo eo cô, nhiều lắm chỉ dùng lòng bàn tay cách lớp quần áo xoa xoa vài cái.
Bây giờ bụng không còn mang thai, Khương Từ đột nhiên không kịp phòng ngừa bị anh véo một cái, suýt chút nữa hét lên.
May mắn cô cắn môi sống chết nghẹn lại, điều này làm Phó Thời Lễ cười như không cười nói: “Kêu ra, nghe một chút?”
Khương Từ: “……” Cô thật sự tức giận!
Phó Thời Lễ lại muốn cười, chọc đến Khương Từ bực bội, ngón tay trắng nõn cũng véo vòng eo rắn chắc của anh.
Cái véo này, ngay lập tức có chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

